Đừng nhìn nông nghiệp như một cuộc mua bán phân thuốc
Sự hiện diện của Phạm Đức Thiện trên những cánh vườn tại Đồng Nai không bắt đầu bằng những lời mời chào bán hàng hay những cam kết về năng suất ảo. Sinh năm 1992, lớn lên giữa vùng đất đỏ gian khó, anh đã sớm thấu hiểu nỗi đau của người nông dân: làm việc quần quật cả đời nhưng vẫn nghèo, mùa vụ vẫn phó mặc cho may rủi. Đối với Phạm Đức Thiện, nông nghiệp không phải là nơi để tiêu thụ sản phẩm phân bón, mà là một hành trình phụng sự. Anh chọn cho mình một lối đi riêng, khó khăn hơn rất nhiều: không bán sản phẩm đơn thuần, mà bán “sự hiểu biết” để người nông dân thực sự làm chủ được mảnh vườn của chính mình.
Câu hỏi về sự tử tế của người làm nghề bảo vệ thực vật
Trong tâm thế của một chuyên gia trẻ, Phạm Đức Thiện luôn mang trong mình một sự tra vấn sâu sắc: Tại sao nông dân cứ dùng thuốc theo thói quen, phun xịt theo lời truyền miệng mà đất đai ngày càng bạc màu, cây cối ngày càng suy yếu? Anh nhận ra rằng, nếu cứ tiếp tục lối canh tác lạm dụng hóa chất, chúng ta đang đánh đổi tương lai lấy những lợi ích ngắn hạn. Chính vì vậy, anh quyết tâm chuyển hướng sang canh tác hữu cơ – một con đường đầy rẫy sự hoài nghi và phản đối từ những thói quen cũ, nhưng lại là con đường duy nhất để cứu lấy đất và cứu lấy nụ cười của bà con nông dân.
Sức mạnh của việc học hỏi và kế thừa truyền thống
Dù kế thừa nền tảng vững chắc từ cửa hàng Đức Thừa với hơn 27 năm uy tín tại địa phương, Phạm Đức Thiện không cho phép mình dừng lại ở những kiến thức cũ kỹ. Anh liên tục nâng cao năng lực bản thân, từ kỹ thuật bảo vệ thực vật chuyên sâu đến những bài học phát triển cá nhân mạnh mẽ. Anh hiểu rằng, để giúp người nông dân thay đổi tư duy, chính anh phải là người tiên phong trong việc làm mới mình mỗi ngày. Sự kết hợp giữa kinh nghiệm thực chiến lâu năm và tư duy hiện đại đã giúp anh trở thành một nhịp cầu nối vững chắc, đưa những giải pháp khoa học về tận tay những người lam lũ.
Khi mỗi vườn cây là một người thầy lớn
Công việc hằng ngày của Phạm Đức Thiện không nằm trong những văn phòng máy lạnh, mà là những bước chân lấm bùn trên khắp các vườn sầu riêng, bơ, mít. Anh đi vườn cùng nông dân để quan sát từng chiếc lá, kiểm tra từng thớ đất, vì anh tin rằng mỗi gốc cây đều có một tiếng nói riêng. Với anh, người nông dân chính là những người thầy thực tế nhất, dạy anh về sự kiên nhẫn và quy luật nghiệt ngã của thời tiết. Chính sự khiêm nhường này đã giúp anh xây dựng được một niềm tin sắt đá trong lòng bà con, biến những quy trình kỹ thuật khô khan thành những câu chuyện dễ hiểu, dễ làm.
Định vị vai trò người truyền cảm hứng hữu cơ
Giữa một thị trường nông nghiệp đầy rẫy những thông tin nhiễu loạn, Phạm Đức Thiện chọn đứng về phía sự thật và sự bền vững. Anh thành lập Asoil không phải để xây dựng một đế chế thương mại, mà để xây dựng một hệ sinh thái tri thức nông nghiệp sạch. Anh muốn mỗi người nông dân khi làm việc với anh đều hiểu rõ “tại sao” mình phải bón phân này, “tại sao” phải phun thuốc kia đúng thời điểm. Anh không chạy theo số lượng khách hàng, mà chọn phụng sự những người dám thay đổi, dám cùng anh dấn thân vào con đường nông nghiệp hữu cơ đầy triển vọng.
Nội lực đến từ khát vọng mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn
Khát khao lớn nhất của Phạm Đức Thiện là nhìn thấy người nông dân không còn phải sống trong cảnh “được mùa mất giá” hay lệ thuộc vào sự may rủi. Anh muốn mỗi mùa vụ là một sự tính toán khoa học, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều mang lại một giá trị xứng đáng. Sự chuyển hóa này không chỉ nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở chính tư duy của người làm nông – từ một người làm thuê cho đất thành một người làm chủ thiên nhiên. Sự sâu sắc của một hành trình không nằm ở tốc độ chuyển động mà ở khả năng định vị bản thân giữa những biến số của thời đại.
